Thứ Năm, 24 tháng 5, 2012

Chùm thơ lãng đãng khói sương ...


* Tặng Vũ Kim Oanh ..

                        Tóc huyền một thủa ươm mơ,
                        Còn đây dáng ngọc mịt mờ thời gian ....
                        Tình ta một thủa gian nan
                        Còn đây trăm mối ngổn ngang nỗi lòng

                 * Tặng Bạch Hạc

                         Mắt Huyền xưa ôi thời áo trắng
                         Đường thu đi một trời lá úa
                         Chim hót ngoài sân  nghe hiu quạnh
                         Vàng trên tay anh nỗi nhớ thương  ….


                    *Tặng Đinh thị Tưởng Hạ

                           Có một tình yêu không thể nói được 
                           Có một khoảng cách không hề có thước đo
                           Bởi vì không gian , thời gian đều là hữu hạn 
                           Hai chúng tôi , hai tinh cầu xa thẳm ....


                        * Tặng Thủy Nguyễn
                                 Đàn lên muôn điệu âm ba 
                                 Gõ tay nhịp đập sót sa nỗi lòng 
                                 Gửi về chốn cũ tình không
                                 Chim oanh vẫn hót não nùng bên sông ....



 ·  ·  · Share · Delete

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012

Ngày tháng đuổi phía sau ...






Bẵng đi gần mấy tháng nay,tôi mụ người vì mải mê xem hết phim Hàn quốc đến phim Việt Nam...Thế là sự nghiệp viết lách của tôi đành xếp lại. Mấy trang blog và facebook của tôi  nằm chỏng trơ, im lìm một xó ...Chẳng bù vơí ông xã của tôi dù đã về hưu rồi nhưng chàng vẫn say sưa với cái thú văn chương. Hình như suốt ngày chàng rị mọ bên chiếc máy tính, tiếng gõ chữ vẫn đều đều vang lên và chữ nghĩa ở đâu mà tuôn ra ào ạt hết trang này đến trang nọ, dầy cả sấp,nhìn thật mê quá ! Bao giờ thì đam mê chữ nghĩa của tôi được một phần mười của chàng thì còn gì bằng... Bài vở tác phẩm được chàng nắn nót, pơ- luya cẩn thận thỉnh thỏang còn đính kèm thêm hình ảnh minh họa với nhiều màu sắc thật phong phú và vui mắt. Sự nghiệp văn dĩ của ông xã tôi mỗi ngày càng phát triển như diều đang căng gió.Từ non chục năm nay tên tuổi của chàng đã bắt đầu xuất hiện, gắn liền với nhiều tờ báo lớn,với nhiều ngàn độc giả trên các trang mạng.Tôi như vui cùng niềm vui và niềm hạnh phúc mà chàng đạt được ...Cho đến một ngày kia tình cờ  khi đi dự tiệc họp mặt cả tôi lẫn ông xã đều ngạc nhiên khi chúng tôi  được xếp ngồi vào bàn không có số mà lại có cái tên khá kêu kêu . Đó là hai chữ "Truyền thông" ...Hèn chi ngồi quanh tôi, tòan là những phóng viên , nhiếp ảnh gia , đài truyền hình  và cả đài phát thanh nữa trời ạ ! Tôi thì thầm rót vào tai ông xã : Vậy là từ nay mình được lên chức người làm truyền thông rồi nhé. Kể cũng oách thật .







         Dạo sau này đi đến đâu trong cái túi xách bụi đời của tôi đều có sẵn cái máy ảnh Samsung mà bé con tôi đi sắm tặng sinh nhật cho tôi  năm trước. Tôi chụp hình nhanh chớp nhóang. Cần chụp là tôi lao vào chụp ngay. Không nghĩ ngợi  ngắm nghía lâu lắc,tính tóan thiệt hơn gì cả. Thượng vàng hạ cám từ họp mặt sinh nhật, giỗ chạp, cưới hỏi...Rồì đến cả những buối  biểu tình, hội họp,ca nhạc ... trên từng cây số cái máy chụp hình bé bỏng dễ thương của tôi đã làm việc liên tục và ghi lai gần hơn chục ngàn bức ảnh. Như vậy bỗng dưng tôi lại đâm ra mê man với thế giới kỳ diệu của ống kính. Lạc vào thế giới nhiếp ảnh tôi như đi đến với một chân trời mới mẻ, có biết bao điều để khám phá, để chinh phục và cứ như thế tôi đã lừng lững đi vào bầu trời của nghệ thuật với tất cả những đam mê, cuốn hút thực sự ...








        Trong một buổi triển lãm ảnh nghệ thuật tôi còn nhớ lời nhắn nhủ của giáo sư Lê Văn Khoa: đến với nghệ thuật chụp ảnh các bạn chỉ cần một chiếc máy ảnh tương tự như cái máy này của tôi (ông đưa cao cho mọi người xem chiếc máy ảnh chỉ bé bằng 2/3 bàn tay của ông, rất nhẹ nhàng, giản dị nhưng cũng đầy đủ các bộ phận điều chỉnh  lớn nhỏ , xa gần ... Ưu điểm là giá trị của nó cũng vừa túi tiền để mọi người có thể sắm chơi được mà không bị bỏng tay ...) Điều quan trong là khi chụp ảnh các bạn phải nhìn và thấy được những gì để thu và giữ lại những gì  trong ống kính.Thực sự có nhiều người nhìn mà không thấy gì cả . Thậm chí có người cũng chẳng thèm nhìn thì lấy gì mà thấy đựợc ... nhất là lại nhìn và thấy được cái đẹp! Đây cũng là những năng khiếu đặc biệt, trời cho. Không phải ai cũng có thể có được .








       Về khỏan này thì tôi phải xin cảm ơn Thượng đế đã cho tôi cái khả năng nhìn đâu cũng thấy đẹp, nhìn đâu tôi cũng muốn thu cả thế giới vào tầm nhìn của ống kính ...Có lẽ tôi đã hơi tham lam một chút chăng vì cái khả năng nhạy cảm với thời tiết và gần gũi với thiên nhiên ...Từng góc cạnh của lùm cây kẻ lá, những đám mây mang hình thù kỳ lạ cứ đuổi theo trong tâm trí tôi lúc tôi đang lái xe trên những con đường cao tốc lông gió. Ngay cả trong những giấc ngủ chập chờn mộng mị  bao khuôn mặt thân quen cùng kỷ niệm cũ lai ùa ập trở về ....Và ngày tháng ở nơi này vẫn lặng lẽ đi qua nhanh như một chớp mắt với những sáng trưa chiều tối ,trái tim tôi vẫn rung nhịp đập với cơn mưa  chiều ,với nắng thủy tinh ngoài khung cửa, với cả những khóm hoa dại bên đường, những tàng lá cây xòe thấp và  những độ sáng như níu kéo tôi lại với những khỏang khắc bất tận của thời gian và không gian ..

               Ngày tháng đang đuổi bắt phía sau ....









Thứ Ba, 1 tháng 5, 2012

Cảm tác chiều hôm..






                                                       Ngỏanh lại tóc đã ngả màu …
                                                      Đời bật lên tiếng than
                                                      Giữa tròi nghiêng gió lộng
                                                      Trắng trong một đóa … vô thường !


                  


                                                  Chiều  lên màu bóng xế
                                                        Đào đã trổ dăm bông
                                                  Mịt mờ bên tàng lá cũ
                                                       Lung linh ánh nắng chiều



                 


                                                Còn đâu những ngày vui cũ
                                                Em vẫn một trời rong chơi ,,,
                                                Nghiêng mình bên hàng dậu
                                                Bóng tối đã ngập đầu…

             
   
     

                                                           Tận chân trời xa thẳm
                                                           Có nói cũng không cùng
                                                           Tiếng chim hót buâng quơ
                                                           Như đưa ta về cõi mơ.....




               


                                                     Cỏ cây như thì thầm
                                                     Sóng nước buồn mênh mông
                                                     Gửi người nơi chốn cũ
                                                     Một cõi trời mênh mang … 




             


                                                        Giờ chỉ còn bóng đêm
                                                         Hắt hiu màu hạnh phúc
                                                        Dù niềm vui nhỏ nhoi
                                                         Bên kia trời u minh …

     


       



                                                     Vẫn một cõi đi về …..
                                                                   Soan ngày xưa......
                                                                           tháng5 ,2012 .

Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2012

Hội ngộ Mùa Xuân trên xứ người ...

Đã nhiều năm nay cứ mỗi lần Xuân về sau những tiệc tùng họp mặt của gia đình , bạn bè tôi vẫn cùng gia đình tham dự những cuộc họp mặt của đồng hương mình đón Tết trên xứ người ...Mỗi một miền đất nước buổi họp mặt có những không khí,  sắc thái riêng ... Có một lần vợ chồng tôi theo chân một ông bạn là rể của Hội Cần Thơ- Sóc Trăng tham dự họp mặt mừng xuân , trong tiếng trống múa lân ròn rả tiếng cừơi nói ing ỏi , đông đảo đồng hương nam phụ lão ấu trong y phục tươm tất đầy màu sắc ngày Tết ...Đặc sắc nhất là những dãy bàn dài bầy đầy thức ăn hương vị miền Nam như bánh hỏi thịt heo quay, cà ri dê bánh mì , các loại bánh ú, bánh tét dưa chua củ kiêu , mứt mơ , chè cháo ...mọi người tha hồ đánh chén no say và chuyện trò rôm rả ...



   Từ ngày về làm dâu của Thái Bình, tôi đã có dịp tham dự các cuộc họp mặt Mừng Xuân hằng năm đồng thời đã ghi nhận được những bước đi ngày một phát triển đi lên của Hội  trong những năm gần đây.Đặc biệt tôi muốn giới thiệu với các bạn là hình ảnh của anh Phi Ngọc Huyến, tân chủ tịch của Hôi  hai nhiêm kỳ vừa qua . Anh còn là chủ tịch của Hôi Công Chánh hơn 20 năm nay, là một người có nhiều tâm huyết và hoài bão anh đã là đầu tàu để tập hợp , kết nối mọi người cùng xích lại gần nhau,cùng góp một bàn tay để hướng về mảnh đất quê hương Thái Bình , vùng đất sản sinh bao con người địa linh danh kiệt,mà lớp cháu con phải được biết để tự hào và yêu thương .Đúng như những lời tâm sự của anh trong phần mở đầu chương trình ngày hôi họp mặt mừng Xuân Nhâm Thìn 2012 của Hội Đồng Hương Thái Bình  Houston .
  Đó là câu trả lời của anh về việc làm sao để xây dựng lớp con cháu thứ 2 ở hải ngoại  tiếp tục tham gia , là thành viên chính thức của Hội, là lớp kế tục sẵn sàng gắn bó thúc đẩy đòan tàu tiến lên phía trước một cách tự nguyện không gò ép, gượng gạo ...Anh đã kể là về câu chuyện  của các con anh đã cắc cớ hỏi lại anh : Bố ơi, làm sao con yêu được Thái Bình khi con chưa hề đặt chân đến vùng đất xa lạ đó , con không thể yêu một người mà con chưa hề biết gì về người đó ! Đúng thế " No place like home"...Làm sao để cho tuổi trẻ sống với nhịp đập của trái tim ông cha bao đời trước , đã đổ từng giọt mồ hôi xuống mảnh đất cằn khô để ruông lúa vươn lên xanh rợp cánh đồng , để ngôi nhà mái tranh ấm lòng buổi cơm chiều có gia đình vây quanh bếp lửa hồng  và để chỉ nhìn thấy khói lam chiều bay lên , đàn trâu bò ngó ghẹ về chuồng trong lòng dâng lên cảm xúc dạt dào ... Đó là lòng yêu quê hương ,là sự hội nhập với mảnh đất nên con người dù ở đâu xa tắp trên khắp địa cầu vẫn có chiều hướng quay về với tổ tiên , nguồn cội ...
   Để cho thế hệ thứ 2 hiểu được động lực gắn bó với tổ chức Hội bắt đầu băng tình yêu quê hương , bằng tấm lòng biết ơn ông bà , cha mẹ đã tạo dựng và nuôi nấng ta thành người ." Gratitude can lead to feelling of love, appreciattion, generosity, compassion .." Người tuổi trẻ lớn lên nơi xứ người,được trang bị đầy đủ kiến thức và gặt hái nhiều thành công trong mọi lĩnh vực hơn lúc nào cũng mang nặng trong lòng "appreciate" những người thân xung quanh đã góp phần tạo dưng nên những thành quả của bản thân mình nên sự đóng góp , tham gia vào Hội , tổ chức xã hôi cũng là điều hẳn nhiên để làm đẹp lòng cha mẹ và người thân .



     Ngày Họp mặt đồng hương Thaí Bình năm nay thật rôm rả , hơn 300 đồng hương tham dự với một chương trình văn nghệ đặc sắc ngoài các tiếng hát quen thuộc của  Houston như Mai Hoa, Minh Phượng ... Còn có sự góp mặt của Chị Thủy Nguyễn với phần diễn ngâm bài thơ "quê nghèo " mà tác giả là một người Thái Bình.Ngoài ra ban nhạc của gia đình họ Hòang với  ba mẹ và ba con trai và những bài hát "Anh là Ai " , "Giấc mơ Việt Nam " sôi sục khí thế đấu tranh cho Việt Nam một ngày mai tự do, dân chủ phú cường...Và một hình ảnh rất đẹp trong giây phút cuối là có một đôi song ca tóc đã ngả màu nhưng vẫn xin được lên hát  để bày tỏ tình cảm nồng thắm tặng cho người bạn xưa của mình .Với nột tinh thần văn nghệ thật sôi nổi  ca sỹ Mai Hoa vẫn hát cho đến lúc chỉ còn vài khán giả  ...    
   Kết thúc bài viết với sự cảm xúc của người viết về hình ảnh một bác đồng hương khá lớn tuổi , bác đến hơi muộn vì bác nhà tận vùng North phải đi bằng xe bus , tay chống gậy , tay bác lập cập ( có lẽ vì cái rét lạnh của mùa đông vẫn còn ngoài kia ... ), bác mở ví và lôi ra tờ giấy 100 dollar và nói với tôi đây là tiền bác ủng hộ cho Hội ...Tôi chỉ nhận tiền mua vé lẻ của bác và nhờ cháu Hòang ân cần đưa Bác vào chỗ ngồi.  Tôi như cảm nhận được những tình cảm chân thành , mộc mạc của bác, của một khối tình đồng hương như mùi thơm hoa Ngọc lan ngào ngạt , tỏa ngát  ... 

                                                                               Mùa Xuân Houston, một ngày đầu tháng 3  

                                                                                                             Nhâm Thìn .

               

  •                                                                                                                          Soan 

Thứ Năm, 26 tháng 1, 2012

Những đóa cúc vàng ...


Mùa đông năm nay hình như đến rất nhanh mà cũng ra đi rất vội ... Mới tháng trước lá vàng chưa kịp rụng , bầu trời trở mặt xám xịt và những cơn gió buốt mùa đông tràn về . Mọi người sửa sọan tất tả đón Giáng sinh vừa xong là  không khí Tết đã ùa ập đến với mọi nhà ...Đó là Tết, là xuân của tôi ở nơi này là như thế đó . Tôi như hòa nhập chóng vánh vào những đổi thay của vạn vật  như để tự thầm nhắc chính mình : Mùa xuân thật sự đang trở về . Những đóa mai hồng đỏ đang rực rỡ khoe sắc bên cạnh bờ hồ non bộ trong vườn nhà tôi mấy hôm đầu chỉ mới điểm vài nụ be bé , hôm sau hoa đã nở tung tóe cả chùm dường như năm nào những đóa mai tứ quý này cũng lặng lẽ ra hoa rất đúng mùa, rất chính xác giờ giấc, thời khắc của phút giao mùa vào xuân.


       Mấy ai có thể quên được những mùa xuân thưở nhỏ nơi quê nhà, Tết đối với tôi mang một ý nghĩa đặc biệt rất thiêng liêng, có thể nói là  rất hiển thánh ...mà có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên được những cảm xúc đẹp đẽ của những ngày xưa ấy . Bắt đầu từ 23 cúng đưa ông Táo về chầu trời là không khí Tết đã bắt đầu rộn rã lắm rồi ..Từ trong nhà ra đến ngoài ngõ, chợ búa buôn bán ì xèo đầy ngập hoa quả trái cây , mứt mơ... Và năm nào cũng vậy,gần Tết mẹ tôi lai bảo anh tôi mua sơn để sơn lai nhà cửa lấy cái hên,cái mới cho ngày đầu năm. Dường như bà nghĩ rằng  sẽ quét sạch đi được mọi cái không tốt sui sẻo của năm cũ. Thế là mọi thành viên trong nhà tôi đều có nhiệm vụ, mỗi người một việc phải hòan thành ... Anh Cao và Chị Bich là chân chay chợ búa phụ mẹ trong việc nấu nướng thức ăn ngày Têt..  Từng buồng chuối, búi dưa búi hành ,thịt thà rau cỏ được chất đầy trong cái giỏ đi chợ được kìn kìn chở về.Có năm mẹ tôi đã muối dưa cà cả một vại lớn, dưa mua từ chợ về phải được rửa sach rồi đem phơi nắng vài ngày cho thật khô héo rồi mới xếp từng lớp cùng muối hột vào lu ,vại bằng sành để lâu có khi cả tháng mới được ăn. Vì vậy dưa phải muối trước Tết có khi cả tháng và để dành ăn sau khi hết Tết nữa. Ngày ấy tôi còn bé quá để  biết được mẹ tôi đã làm việc vất vả  bận rộn, và mệt nhọc như thế nào  để chúng tôi có một cái Tết đầy đủ hương vị nào dưa, cà muối ,thịt kho củ kiệu, mắm tép giò thủ , thịt đông...Ôi lủ khủ tất cả đều do chính tay mẹ tôi làm. Anh Nghĩa thường phải phụ trách việc đánh bóng lại lư đồng và sửa sọan lai các ban thờ ban tự ngày Tết cho được chỉnh đốn khang trang ...Bố tôi thì có một nhiệm vụ rất hệ trọng là gói bánh trưng để biếu và ăn trong mấy ngày Tết.Chị Châu giúp bố ngâm gạo , đãi đậu rửa lá ... Tôi thì lau lá, xé đọt chuối để làm dây lat buộc và lăn xăn bên cạnh bố...Bố sẽ gói cho tôi những cái bánh trưng gù với những hạt nếp và đậu còn sót lại ...Bố tôi là một người hướng đạo có bằng "Rừng" nên ông rất khéo tay , tôi còn nhớ mãi bố vẫn cười khoe với mẹ tôi " Tay trái cái này " ...Ôi những chiếc bánh trưng vuông vức từ cái khung gỗ được bố nén kỹ và xếp vào cái nồi lớn , có năm ông luôc bằng cả cái thùng phuy sắt to...Tối 29 chúng tôi cùng bố ngôi xúm xít bên cạnh nồi  bánh trưng ngùn ngụt khói  để chờ bánh chín ...Cái lạnh của Tết Saigòn  không đủ để se sắt như ở đây một lẽ cũng vì hơi ấm của lò nấu bánh, tiếng than củi nổ lách tách mãi mãi là những dấu ấn của niềm hạnh phúc gia đình vô biên đã lan tỏa khắp người chúng tôi mà có lẽ không bao giờ tôi có thể tìm lại được những cảm giác ấm êm ,đẹp đẽ đó .......Chưa hết , tuổi nhỏ của tôi không thể thiếu được cảm giác mừng vui khi theo chân bố me đi chợ sắm quần áo Tết ...Tôi còn nhớ mãi những gian hàng Tết của chợ Bến Thành , quần áo may sẵn chất đầy như núi , những gian hàng giầy dép chật kín người ..Mẹ tôi đã sắm sửa mọi thứ cho chúng tôi có một cái Tết thật đầy đủ , trọn vẹn ...Vui nhất là những gian hàng bán kem đánh răng Hynot, xà bông bàn chải .. Tôi cứ kiểng chân lên để được nhân những quả bong bóng với đầy  màu sắc tưởng như làm mê hoặc cả tâm hồn tôi ..


    Không khí Tết ngày ấy còn có ở những chiều ba mươi, mẹ tôi  cúng cơm đón ông bà về, nhang khói trên bàn thờ tỏa ngát, những câu thơ câu liễn được bố tôi chau chuốt dán lên tường cùng những chữ" Đại ", chữ "Phúc" trên mâm ngũ quả , trên những cặp dưa hấu thât to được trang trọng bày ngay giữa nhà ... Rồi còn hoa Mai, hoa cúc thược dược ... đã được mẹ lên chợ hoa mua về bày lủ khủ chật cả lối đi ...Theo chân mẹ đi chợ hoa lòng tôi cứ rộn lên như muôn ngàn sắc hoa nào là vạn thọ, cúc vàng, chậu quất ,hải Đừơng... Tết còn mang đậm đà tình gia đình , các anh chị tôi về sau này tuy đã có vợ ,có chồng mỗi người ở một nơi nhưng chiều 30 Tết không ai bảo ai đều đưa vợ con về họp mặt ăn Tết với bố mẹ tôi . Những món ăn miền Bắc đầy hương vị như gà luộc , chân tẩy xào hanh nhân , đặc biệt là món cỗ nấu mà chị Bích tôi đã phải căm cụi ngồi gọt tỉa xu hào , cà rốt để nấu với bóng và thịt heo ... Trên mặt bát cỗ còn bày những miếng chả trứng được cắt hình tròn hay vuông trông thật hấp dẫn ... Tôi sao quên được những cảm giác lâng lâng nhè nhẹ của không khí chiều 30 Tết , nắng vàng nhạt bay trên những cỏ cây cùng với tiếng pháo đì đạch vang lên đâu đó trong khu thôn xóm nhà tôi . Có một chút gì buâng khuâng của một ngày cuối năm đã là dấu ấn đậm nét trong tâm hồn trẻ thơ của tôi mà vẫn nhớ mãi cho đến bây giờ ...



   Tối 30  Tết , mẹ bảo " mấy đứa nhỏ đi ngủ sớm để còn thức dậy đón giao thừa " , nhưng tôi nôn nao quá không sao chợp mắt được . Tôi cứ chạy ra, chạy vào xăm xoi với bộ quần áo mới, đôi giầy mới...Mặc ra mặc vào rồi lại ôm vào lòng và đưa lên mũi để ngửi cái mùi thơm của vải mới mà tôi cứ muốn giữ mãi cái mùi thơm thần tiên ấy ...Đúng 12 giờ khi tiếng pháo ngoài sân vang lên ròn rã, bố tôi từ ngoài bước vào trên tay hái môt cành lộc đầu năm xum xuê ... Mẹ tôi vừa thắp hương cúng ban thờ lộ thiên xong, anh  em chúng tôi  cũng mặc quần áo mới ùa ra để chúc Tết bố mẹ và được bố mẹ tôi mừng tuổi,chúc lại chúng tôi những câu chúc rất gần gủi thiết thực ...Dần dần sau nhiều năm đã thành thói quen tối 30 Tết nào ngoài việc chúc Tết , lì xì bố mẹ tôi đều ngồi lại để góp ý "tẩy trần" cho từng đứa về những hư hỏng , sai phạm trong năm, với những mong muốn kỳ vọng mỗi chúng tôi  được tốt hơn lên trong năm mới...


    Sáng mùng một, mọi người thường dậy trễ hơn ngày thường vì tối giao thừa đã thức quá khuya.Tôi còn nhớ, sáng sớm mùng một Tết năm đó chưa có ai đến xông nhà nhưng nghe tiếng con Lucky sủa "gâu!gâu!"...tôi chạy ra cổng thì thấy một bà ăn xin đang gõ cửa . Quá bất ngờ tôi chỉ kịp dúi vào tay bà những đồng tiền trong phong bao lì xì đầu tiên của tôi và ái ngại nhìn theo cho đến khi bà ta khuất bóng....Trong trí óc non nớt của tôi lúc đó đã nảy sinh một tình người rất nhân bản vì đây cũng là lần đầu tiên tôi thấu hiểu được thế nào là niềm hạnh phúc của sự chia xẻ , ban phát.  Nắng xuân vẫn lung linh trên những chậu cúc vàng hực những bông hoa như đón chào một mùa xuân bất tận đang rực rỡ trong trái tim tôi những cánh hoa mong manh......