Lá rơi trong nắng thu vàng ,
anh sang quét lá thu tàn cho em.
Để chân em bước ngại ngần ,
chợt nghe hồn lạnh hay rằng đông sang.
Ngọn trúc phất phơ tình người lãng đãng ,
Trúc với người một bóng tri âm.
Nắng thu vờn nhánh trúc,
như môi khẻ mĩm cười.
Quân tử chàng có biết,
em mơ giữa nắng vàng....
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét