Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011
Dấu kỷ niêm.
Mưa là những kỉ niệm đẹp của tuổi học trò tôi hơn bốn chục năm về trước , khi ấychúng tôi chỉ vừa học lớp 8, lớp 9...những ngày mưa dầm phải lội mưa đi học, đến trường vơi nón ,dù áo mưa đủ màu sắc ..vào lớp thì không gian tối sầm lại thầy trò thật gần gũi, ấm cúng trong lơp học dươi ánh đèn nê-ông đa được bật lên ...Lời giảng bài êm nhẹ của cô Tường Vinh đã đi vào tâm hồn thơ dại của chúng tôi bao ước mơ khát vọng đầu đời ..lần đầu tiên với những cảm xúc, bừng thức về thân phận của một dân tộc nhược tiểu thầy Hòang Xuân Thiệu đã khai mở cho lũ học trò ngốc nghêch...
Mưa cũng đã trôi về một quá khứ dạt dào của tuôi mơi lớn , buớc vào cuộc đời với bao giông tố nổi trôi ...Bạn tôi , đứa còn đứa mất . Đâu rồi những Thanh lùn với bi"m tóc ngang vai , đôi mắt một mí chưa kịp sáng rực niềm vui ngày quê mẹ im tiếng súng thì cũng là ngày quả bom mọt- chê đã vô tình rớt vào mái nhà nhỏ của bạn .Chiến tranh đã kết thúc nhưng cũng vẫn cướp đi người bạn học của tôi . Rồi còn nữa, những Xuân Mai , Bích phượng ..người đã bỏ đi bụi đời , kẻ lặng lẽ uống những viên thuốc để được ngủ yên ngàn thu, để trốn chạy khỏi một xã hội không tưởng khát máu ...
Đâu rồi những ngày hoa mộng được hạnh phúc trong vòng tay dạy dỗ của các thầy cô, làm sao tôi có thể quên được nụ cười thật đôn hậu và giọng nói thật trìu mến của cô Thu Phương , nét nghiêm nghiêm nhưng đôi lúc cũng rất dí dỏm của cô Ngọc Diệp...Ngày bé bỏng ở lớp 8/9 thì chúng tôi sao quên được những phá phách nghịch ngợm của bầy ngựa chứng sân trường đã từng làm cha Sở của trường phải rơi lê...Hãy tha thứ cho chúng em hỡi cô Ngọc Xuân ,soer Stanislas , cha Nguyễn Thế ...
Đàn chim bé bỏng năm xưa đã bay lạc vào đời, thoát mà đã hơn bốn mươi năm rồi ...Bạn bè ơi , thầy cô ơi , mái trường dấu yêu ơi cho tôi xin hẹn một ngày về để được tạ lỗi về những lầm lạc đã qua...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét