Màu thời gian
Màu thời gian...
Hồi mình còn nhỏ hình như lớp đệ thất, đệ lục gì đó ...suốt ngày mình chỉ tẩn mẩn bên cái kệ sách cũ kỹ, mình còn nhớ đó là những quyển sách đủ thể loại được lưu giữ từ đời các anh chị lớn để lại.Trong thế giới tuổi thơ thần tiên của tôi lúc bấy giờ đã có "những người khốn khổ " của Victor Hugo với hình ảnh rất Việt Nam của một Lê Văn Đó khốn cùng của Hồ biểu Chánh ...Rồi "sans famill" đã làm tâm hồn tôi chìm đắm vào một cảnh đời lưu lạc của cậu bé mồ côi khốn khổ. Tôi đã từng thao thức như cậu bé trong đêm người cha ghẻ trở về thế là bao bột trứng gà ,bơ để làm bánh ăn mừng Tuần Thánh đã tan tành mây khói...Cậu đã lặng người khi nghe được những toan tính của người cha không muốn cậu sống yên ổn bên canh người mẹ mà cậu hằng yêu mến..Hình ảnh đã làm tôi rơi lệ là lúc câu phải bị bán cho một người gánh xiết rong trong buổi sáng mẹ cậu vắng nhà cậu mong ngóng mẹ câu trở về nên bước đi mà cậu cứ ngỏanh lại cho đến một lúc đứng trên ngọn đồi cao cậu vẫn nhìn thấy ngôi nhà thân yêu của mình còn lại bé xíu và hình như mẹ cậu đã về tới... cái bóng áo trắng của bà tất bật chạy ra chạy vào như thể tìm kiếm đứa con nhỏ khốn khổ của mình .Từ xa cậu nhìn thấy hình ảnh của bà mẹ giống như con bướm trắng vơi hai cánh bay chập chờn và cuối cùng cánh bướm đó cũng đã mất hút ....
Và tôi cũng rất yêu những trang sách nhóm Tự lực văn Đòan vơi hình ảnh rất đẹp của Khái Hưng "Nữa chừng xuân ", Nhất Linh với "Đọan tuyệt", Thạch Lam với "Gió đầu mùa"...,Sau này thì tôi mê mải với Thàng Vũ, con Thúy của Duyên Anh và cái êm đềm của tỉnh lỵ Thái Bình đã mênh mang cả tuổi thơ bé bỏng của tôi như là những chấm phá sâu đâm nhất không thể nào quên được.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét