Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011

Trở lại .


Đây là một bài viết đầu tay của tôi sau bao năm xa rời thế giơi viết lach...Hồi tôi con nhỏ chắc bé lắm chỉ mơi lơp nhất, dệ thất hay đệ lục ...tôi đã bắt đầu mê môn tập làm văn, vì tôi đã sớm cảm nhận được cái thế giơi nhỏ bé đầy yêu thuơng của tôi lúc bấy giờ ...Bé bỏng thế thôi mà tôi đã thuộc nằm lòng tiểu thuyết Kiều Giang do Hòang Hải Thủy phóng tác .Tôi lắng đọng tâm tư và cùng rung cảm vơi tâm tình của nhân vật chính trong truyên. Tôi như đang sống trong hòan cảnh đó , khung cảnh đó của một mùa đông xứ Huệ lạnh lẽo. Cô bé mồ côi Kiều Giang sống lạc lõng trong ngôi nhà không tình thương, đầy giả dối của bà mơ và những dứa con ngỗ nghịch của bà ..cô bé đã leo ngồi sau bức màn cửa sổ để trốn cái cảnh đời hiện tại và cũng để mơ mộng phóng tầm mắt đi thật xa ..Cô đã nhìn thấy cảnh những đúa trẻ mồ côi mỗi ngày vẫn hàng đàn đi qua trong cơn gió rét.... Tuổi thơ của tôi đã gậm nhấm nỗi buồn , nỗi cô đơn lớn lao của cô gia sư nghèo nàn , nhưng đầy cá tính của Kiêu Giang khi đến làm gia sư cho con gái của ông kỹ sư Đào Trọng Tường ,một nhân vật kỳ lạ và nhiều tính cách đàn ông.Tình yêu của họ thật trong sáng và lớn lao như hình ảnh thơ mông của tòa nhà cổ kính khuất lấp trong núi đồi của thành phố Đà lạt.. Mặc cho giông bão của cuộc đời cái tình yêu có thật đó đã đem lại một hạnh phúc có thật với kết thúc thật nhiều cảm xúc ....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét