Thứ Năm, 18 tháng 8, 2011

Những đọan viết rời ...

Mình thích cách nhìn của Soan về cái mà người tuổi trẻ gọi là lý tưởng, và bắt gặp đâu đó tuổi nhỏ của mình trong câu chuyện kể của bà, của mẹ...Mỗi lần đọc lại thêm một cảm xúc mới, thêm khâm phục những người sẵn sàng bỏ lại sau lưng cái vật chất phù du để đi tìm cuộc sống đích thực.
Bởi MINH TÂM vào Hồi ức quê nhà vào 31/07/2011

Mình rất thích đọc câu chuyện này của Soan. Hôm trước mình có post comment vào đây mà hôm nay không thấy gì, chắc do không rành thao tác nên nó chạy đâu mất tiêu. Cuộc sống thăng trầm là vậy mà những người con đất Bắc vẫn kiên cường nghị lực và lòng vẫn hướng về quê cha đất tổ. Như dòng sông trôi ra biển, rồi hòa mình vào đại dương mênh mông, bạn đã lớn lên bên dòng sông tưởng như lặng lờ đó, mà sức chảy âm ỉ đã đưa bạn ra biển lớn để thỏa chí với đời. Mình cản nhận được điều này qua bài viết của bạn, Soan à, và cảm nhận được trái tim hồn hậu, đoan trang hiền thục của bạn nữa.
Bởi MINH TÂM vào Hồi ức quê nhà vào 26/07/2011

Tuyệt, chúc mừng Soan và ông xã, cuối cùng đã tìm được nữa kia của mình, để tiếp nối là chuỗi ngày hạnh phúc và một Bảo Hân duyên dáng xinh xinh với nhiều kỳ vọng.
Bởi MINH TÂM vào Như một định mệnh vào 26/07/2011

Những dòng sông đã đi theo tôi cả môt tuổi thơ và cho đến bây giờ xa quê nhà gần 20 năm tôi vẫn không sao quên được hình ảnh của dòng sông nơi tôi ở ngày xưa ..Mỗi ngay đều đặn đi qua cầu Rach Lăng bắt ngangqua con sông nhỏ , dòng nước cứ lặng lờ trôi như không màng đến dấu thời gian và những đổi thay của con người cũng như tạo vât. Dòng sông quê nhà theo tôi vào giấc ngủ vơi những mộng mị chiêm bao với những hẹn hò của một vùng trời yêu thương ngày cu.Những bên lở ,bên bồi và những con thùyên vẫn rời xa không bến đậu , không một nơi chốn để trở về những ngày xưa..
Bởi baohan255 vào Hồi ức quê nhà vào 20/07/2011

Nhắm mắt cũng không mơ thấy nổi có ngày"nhà em" lại ra mắt trên cùng một thi đàn...Lúc đầu chàng định nhấp nháy tặng cho bà xã bài "Chị mất gà" nhưng chủ vườn cảm thấy không hợp nên đã từ chối với một lý do hết sức chánh đáng mảnh vườn đầy ánh trăng thơ này nên không thể có chút gì không thanh tao ở đây được. Nhưng cũng xin mở ngoặc ở đây là nếu bạn đọc có nhu cầu nghe chưởi mất gà thì mình cũng xin chiều ......
Bởi phuongngayxua@ yahoo.com vào NHÀ TÔI vào 17/07/2011

Ngày về quê cũ mấy ai không khỏi bùi ngùi khi bước chân trở lại trên con đường làng năm xưa ... Vẫn lũy tre xanh rì , bờ đê với bóng mát của cây đa già gốc đa vẫn sần sùi là chỗ ngôi nghỉ chân cho người đi qua với hàng chè xanh ngọt ngào hương đồng cỏ nôi. Quê hương tôi vẫn còn đấy in dấu hình ảnh mẹ già quang gánh trên vai tất tưởi với cả một đời lam lũ cho vườn cây rậm trái ngọt , bếp hồng than nóngreo..như niềm vui của mẹ trong ngày đón lũ con trở về.
Bởi phuongngayxua@ yahoo.com

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét