Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011

những đoạn viết rời...


Bài thơ đươc tìm thấy trên một trang giấy ngã màu với ngày tháng đã nhạt nhòa xa thẳm ..." Đất Mỹ tối 29 Tết 1995...Vậy là cũng đã 16 năm trôi qua,16 năm của những thương yêu ngọt bùi của đời làm vợ rồi làm mẹ ...tôi như mỗi ngày một trưởng thành hơn, giỏi giắn hơn trong tình yêu của anh đã dành cho tôi ...Cái túp lều tranh của chúng tôi hình như mỗi ngày đều rộn tiếng cười và làn khói ấm của những buổi cơm chiều lan tỏa ...

Hồi mình còn nhỏ hình như lớp đệ thất , đệ lục gì đó ...suốt ngày mình chỉ tẩn mẩn bên cái kệ sách cũ kỹ, mình còn nhớ đó là những quyển sách đủ thể loại được lưu giữ từ đời các anh chị lớn để lại.Trong thế giới tuổi thơ thần tiên của tôi lúc bấy giờ đã có "những người khốn khổ " của Victor Hugo với hình anh rất ViệtNam của một Lê Văn Đó khốn cùng của Hồ biểu Chánh ...Rồi "sans famill" đã làm tâm hồn tôi chìm đắm vào một cảnh đời lưu lạc của cậu bé mồ côi khỐn khổ. Tôi đã từng thao thức như cậu bé trong đêm người cha ghẻ trơ về thế là bao bột trứng gà ,bơ để làm bánh ăn mừng Tuần Thánh đã tan tành mây khoi...Cậu đã lặng người khi nghe được những toan tính của người cha không muốn cậu sống yên ổn bên canh người mẹ mà cậu hằng yêu mến..Hình ảnh đã làm tôi rơi lệ là lúc câu phải bi, bán cho một người gánh xiết rong trong buổi sáng mẹ cậu vắng nhà cậu mong ngóng mẹ câu trở về để cứu câu nên bước đi mà cậu cứ ngỏanh lại cho đến một lúc đứng tên ngọn đồi cao cậu nhìn thấy ngôi nhà thân yêu Xem thêm...
Bởi baohan255 vào ký ức tuổi thơ vào 20/07/2011

Vườn nhà cũng là cômg trình tim óc của chàng Ngộ Không gần 30 năm gắn bó vơi ngôi nhà nơi đất khách mà chàng đã dầy công tạo dưng.. từng cành cây ngọn cỏ, ngay cả từng tảng đá hay viên sỏi nhỏ với bàn tay khéo léo anh đã tạo tác nhiều góc cạnh mỹ thuật cho khu vườn mang một bản sắc riêng rất hợp với những tâm hồn thơ đến viếng chơi nhà..Và không biết từ lúc nào những chú chim lạ cứ bay về vườn nhà tôi thân thuộc như nhà của chúng,cả những chú sóc nâu vẫn nhảy nhót trên bờ rào.Chủ nhân ông của chúng vẫn có những nửa đêm về sáng một mình ra ngồi đắm chìm trong khói thuốc và lặng lẽ chờ bình minh tới .Rồi lại những chiều hôm chàng âm thầm ngồi thưởng thức bản hòa tấu bất tận của lũ ếch nhái sống hiền hòa dưới những tàng lá râm tròn xoe của lòai hoa súng dưới hòn non bộ của vườn nhà...

Bỗng dưng tìm lại hình ảnh ba đứa em trai tôi thưở lên năm lên mười, đẫy vẻ hôn nhiên thơ dại. Bây giờ các em tôi đã bước vào những tuổi năm mươi với bao đổi thay khắc nghiệt của thơi gian và cuộc đời.Cháu Giác ngày nào còn bế trên tay mà nay dã là cha của 3 cậu con trai vừa ngoan vừa học giọi... Cả một quảng đời thơ ấu như cuốn phim quay chậm đưa tôi trở về vơi ký ức đầy yêu thương còn đủ đầy bố mẹ anh chi em cùng nhau chia bùi xẻ ngọt,san sẻ niềm hạnh phúc dù rất nhỏ nhoi và đầy khó khăn .....

Xa rồi khu vườn của ngôi nhà cũ ở cầu Băng Ky hơn 40 năm về trước nhưng ấn tượng của những cơn mưa đầu mùa lê thê, tiếng mưa rơi hòa lẫn vơi những âm thanh của ếch nhái,ễnh ương như tạo nên một bản hòa tấu bất tận...Và những bữa cơm chiều vừa bốc khói của canh cải đắng nấu vơi gừng , thịt luộc chấm mắm tép , hay chỉ là món cơm nắm mà bố tôi vẫn nắm thật chắc tay để bọn chúng tôi ăn với muối vừng...Ôi tất cả những hương vi đó đã là dư âm đậm nét mãi trong tôi cùng nỗi nhớ thương về mái gia đình ngày ấy giờ đã xa .....
Bởi phuongngayxua@ yahoo.com vào hinh anh vuon nha vào 16/07/2011

Cuối cùng thì tôi cũng đã ngồi vào bàn ,tay lại gõ đều trên phím máy cùng những dòng tư tưởng ùa ập ngổn ngang.Đêm lúc này có lẽ là đã khuya khoắt lắm rồi,những âm thanh buổi tối thật thinh lăng vỏn vẹn chỉ là tiếng máy tính gõ thật êm nhẹ như tiếng thở đều đều của cô con gái nhỏ đang say giấc mộng thiên thần...Thành phố ngoài kia cũng rất yên tĩnh không còn những tiếng còi hụ của xe cảnh sát cưu cấp,hay âm vang của đông cơ xe cộ chạy ngang qua khu nhà.Tất cả như lắng đọng để lắng nghe tiếng thầm thì vẫy goi của màn đêm ...


Đây là một bài viết đầu tay của tôi sau bao năm xa rời thế giơi viết lach...Hồi tôi con nhỏ chắc bé lắm chỉ mơi lơp nhất, dệ thất hay đệ lục ...tôi đã bắt đầu mê môn tập làm văn, vì tôi đã sớm cảm nhận được cái thế giơi nhỏ bé đầy yêu thuơng của tôi lúc bấy giờ ...Bé bỏng thế thôi mà tôi đã thuộc nằm lòng tiểu thuyết Kiều Giang do Hòang Hải Thủy phóng tác .Tôi lắng đọng tâm tư và cùng rung cảm vơi tâm tình của nhân vật chính trong truyên. Tôi như đang sống trong hòan cảnh đó , khung cảnh đó của một mùa đông xứ Huệ lạnh lẽo. Cô bé mồ côi Kiều Giang sống lạc lõng trong ngôi nhà không tình thương, đầy giả dối của bà mơ và những dứa con ngỗ nghịch của bà ..cô bé đã leo ngồi sau bức màn cửa sổ để trốn cái cảnh đời hiện tại và cũng để mơ mộng phóng tầm mắt đi thật xa ..Cô đã nhìn thấy cảnh những đúa trẻ mồ côi mỗi ngày vẫn hàng đàn đi qua trong cơn gió rét.... Tuổi thơ của tôi đã gậm nhấm nỗi buồn , nỗi cô đơn lớn lao của cô gia sư nghèo nàn , nhưng đầy cá tính của Kiêu Giang khi đến làm Xem thêm...
Bởi phuongngayxua@ yahoo.com vào Thái Bình , một lần về thăm.... vào 14/07/2011

Mẹ tôi tóc sương điểm bạc tháng ngày, mẹ tôi âm thầm nuôi nấng chúng con nên người...bao năm qua lưng mẹ đã còng xuống để cho đàn con thơ dai lớn khôn ..bài hát ngày xưa vẫn còn vang mãi trong tôi tình yêu lơn lao của mẹ đã hy sinh hết cuộc đời của mẹ cho đàn con đứng vững và vươn lên... trong trái tim của bầy con cháu hình ảnh mẹ tôi vẫn rực rỡ , trang trong và tràn đầy niềm yêu thương ...

Tình yêu là một chuỗi dài của cho và nhận , đời người là những tiếp nối của nhiều hệ lụy..những hệ lụy trói buộc cứ ngày một thắt lại những kết nối tạo thành nhiều khi không thể tách rời ra đươc...thóang chốc vậy mà giờ đây đã hơn nữa đời nhìn lại ,sót sa với những mất mát đã qua, mê mãi với quá khứ mịt mùng để chợt thấy hạnh phúc quý giá của hiện tại nhưng sao tôi vẫn không sao dưng lại ở đó mà lúc nào trái tim cũng vẫn rung lên những âm vọng rền rĩ của những một ngày xưa xa vời đầy nhớ thương ....

Chiều cuối tuần tôi đi dự một buổi họp mặtcùng vơi gia đình tại một nhà hàng từ nhà tôi chỉ ba bước đường là tới, trước tiền sảnh là hai cái hồ sen rợp những nụ và hoa ...Tôi đã định đứng lại để chộp vài bức ảnh đẹp nhưng tôi có cảm giác là hôm nay hoa chưa nở hết và sen lúc chiều tối trông ảm đạm và không hồn ...Đúng vậy đến trưa mấy hôm sau tôi trở lai dưới ánh nắng hè chói chang vỡ đầu tôi đã bắt được những bức ảnh hoa sen đủ các màu hồng trắng cái nở tung , cái hàm tiếu thật rực rỡ đang lung linh trên mặt hồ....
Vườn nhà ,hai chữ ngắn ngủi nhưng chất chứa trong tôi nhiều kỷ niệm ..Tuổi thơ lúc còn ở quê nhà vườn nhà tôi cỏ cây mọc um tùm . Ngoai cây xoài xum xuê lá còn có cây Gòn cao lêu khêu vơi những cành ngang dọc khẳng khiu ..Cứ đến tối là chúng tôi lũ nhỏ chúng tôi co người lại vì những truyền thuyết ma cỏ ...Những sáng mùa hè trời vừa tạnh cơn mưa nhỏ tôi vẫn thường hay chạy ra sau vừơn hả hê bắt những con ốc buơu ,ốc gạo bám lều bều dưới những lá dong lá chuối ngập trong nươc...Và rồi sau đó đem vào nhà cho mẹ tôi luộc lên vơi lá chanh..Chúng tôi lại sêu ốc băng cái gai nhon cuả cây chanh hay cam trong vườn và sì sụp chấm ốc luộc vơi nươc mắm gừng pha ớt hiểm dầm nhỏ,cay sè đầu lưỡi ... Vườn nhà thường ảm đạm với sau những cơn mưa mùa thu rã rích nên ba,n bè thưở nhỏ ghé chơi thường gọi "vườn thu mưa " như tâm hồn ướt át của chúng tôi lúc bấy giơ..Nhớ không những Kim phấn,Xuân Mai,Kim Huệ, Thu Hà của một thuở khó quên .

Thửơ đó chắc là tôi còn rất bé để mê nhạc Pháp nhưng trong nhà tôi lúc đó đã có hai tay văn nghệ gồ ghê..anh Đạo đánh trống, anh Hưng thì đàn guytar..tôi rất mê những lần các anh tôi tổ nchức mở"ban"..Bé xíu tôi và mấy nhóc em hay trốn dưới gầm bàn để tham dự ké và để "ăn vụng" bánh sam-ban, san-wich..và xem cac căp dôi từng đôi nhảy theo điệu nhạc .Và từ đó tôi đã nghe và rất mê tiếng hát của Franshois Hardy cũng như Syhvy Vartan ... Một chút thật bồi hồi khi tôi được nghe lại những âm thanh trong suốt này . Như là một dòng chảy đã cuốn tôi đi thật xa về vùng quá khứ mịt mùng mặc cho những đổi thay của thời gian vẫn cứ vô tình , bất tận ...

Nếu bạn thích hoa Súng bạn có thể tìm thấy nét đẹp thiên nhiên này ngay trong cái hồ non bộ trong vườn sau nhà tôi. Một tảng đá có hình góc cạnh đặt trên một phiến đá phẳng lỳ phía sau có hệ thống phun nước chảy róc rách,hoa súng mọc lan trong hồ suốt bốn mùa chỉ trừ những ngày lập đông nước đóng băng cả mặt hồ ..Hoa súng lặng lẽ nở. Nhưng rưc rỡ nhất là lúc giữa trưa . Trời hực nắng , màu cánh sem tím nhẹ nhàng , thanh nhã tưa như màu son môi của thiếu nữ vừa mới lớn mà thọat nhìn người ngắm như chỉ muốn đặt lại trên ấy một nụ hôn..

Tôi như một người vừa lạc vào một cõi mênh mông hoang tưởng , vẫn cố gắng mầy mò trong bóng đêm và mây mù bao phủ ..để vững lòng bước nhanh về phía trước , tìm thấy cho mình một ngõ ngách để đứng lên, vượt qua và đi tới phía trước với niềm tin tràn đầy ước vọng ....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét